Mesut Oezil: Chớ thấy Vua giản dị mà coi thường!

Để miêu tả Mesut Oezil, HLV Jose Mourinho đã dùng một câu rất ngắn gọn mà chính xác: “Oezil là độc nhất vô nhị. Không thể có bản sao của cậu ấy, kể cả một bản sao lỗi”.

Câu nói đơn giản, nhưng tinh tế và chính xác tuyệt đối, cũng như cách chơi của Oezil trên sân: Hãy quên những cầu thủ số 10 màu mè và hào nhoáng đi, đây là một người có thể không bắt các khán đài phải phát điên lên, nhưng luôn làm cho đối thủ phải nghẹn đắng trong cổ sau mỗi đường chuyền của anh.

“Số 10” giản dị nhất trong lịch sử

Oezil làm gì cũng đơn giản, hay nói cách khác, mọi động tác của anh đều là chuẩn mực và cơ bản. Anh không dùng gót, ít vê bóng, qua người chỉ bằng 1-2 động tác, và trước khi tung ra một đường chuyền chết người, chẳng có cái vẻ gì là sắp làm điều đó. Một nỗi kinh hoàng lặng lẽ: Khi đối phương đang khép kín không gian và tưởng như đã an toàn tuyệt đối, Oezil chuyền bóng vào đúng “điểm chết” của khối bê tông ấy, và mọi thứ lại sụp đổ.

Cười vào mũi sự kiên cố, đó là thiên tài của Oezil. Càng nguy hiểm hơn, đó là một nụ cười kín đáo. Oezil không phải quát tháo, cũng chẳng cần biểu diễn. Anh quá giản dị và đôi lúc trông hơi ngơ ngác với số áo đeo trên lưng (10), cho đến khi bóng được “điều” vào không gian chẳng ai ngờ đến, và lưới rung lên.

Oezil (phải) có thể không hào nhoáng như Ronaldo (trái), nhưng lại là ông chủ thật sự của Real Madrid

Đó là một lưỡi dao không ánh thép, nhưng sắc bén vô cùng. Trong 3 mùa vừa qua chơi cho Real Madrid và đội tuyển Đức, tiền vệ gốc Thổ này tung ra đến 94 đường chuyền thành bàn. Hãy thử so sánh: Cesc Fabregas, từng là một “ông hoàng kiến tạo” ở Arsenal, cũng chỉ thực hiện 49 đường chuyền thành bàn cho Barca, Arsenal và đội tuyển TBN với thời gian tương tự!

Trong cái vỏ đơn giản là một tài năng lớn

Các khán giả có thể vô tâm, nhưng các nhà chuyên môn thì đặc biệt ưa thích Oezil. HLV đội U21 Đức Horst Hrubesch tuyên bố: “Chúng ta khen Wayne Rooney lên tận mây, giống như Ronaldo và Messi. Nhưng chúng ta cũng đã có Messi rồi. Oezil là Messi của chúng ta”. Xabi Alonso phân tích: “Oezil là mẫu cầu thủ bạn không thể tìm được thời buổi này. Cậu ta hiểu hết trận đấu, nhìn ra mọi thứ, kết hợp và phát triển lối chơi, mở khóa các hàng phòng ngự”. Mourinho nhiệt thành khen cậu học trò cũ: “Cậu ta là số 10 hay nhất lúc này. Chúng ta nhìn thấy trong cậu ta hình bóng của cả Zidane và Figo”. Huyền thoại Ruud Gullit cũng phải thừa nhận rằng Oezil có “kỹ thuật hoàn hảo”, một cầu thủ “hoàn toàn kiểm soát được trái bóng” và có “trí tưởng tượng phi thường”.

Tài năng lớn đã chọn một vỏ bọc rất đơn giản, và làm cho tài năng ấy càng tinh khiết hơn. Oezil có một cuộc đời ngoài sân cỏ cũng trầm lặng như chính anh trên sân, dù chơi ở một vị trí luôn là trung tâm của ánh đèn sân khấu. Vì sao? Anh không cầm cây đũa nhạc trưởng khua khoắng chỉ trỏ, mà ngồi vào dàn nhạc ấy và gánh vác cùng các đồng đội.

“Thằng bé tin vào sự lao động chăm chỉ” – Cha anh, ông Mustafa, kể về cậu con trai: “Nó rất vui vẻ ngay cả khi phải lùi xuống sâu để nhận bóng, và chạy chừng 12-14 dặm mỗi trận. Nó thu hồi bóng từ vị trí rất thấp, trước khi phát triển bóng lên tuyến trên. Trong khi Messi muốn các đồng đội ở Barcelona phải phục vụ cậu ta, thì Mesut vui vẻ gánh vác giúp mọi người”.

Real Madrid dường như chỉ nhìn cái vỏ đơn giản ấy, mà bỏ qua tài năng lớn trong đó. Giống như họ đã từng chê bai vẻ ngoài quê kệch của HLV Vicente Del Bosque, và đến giờ vẫn phải hối hận. Một cảnh quen thuộc ở Bernabeu: Oezil chuyền cho Ronaldo ghi bàn, các khán đài rung chuyển dõi theo màn ăn mừng của ngôi sao người Bồ. Nhưng chỉ những ai tinh ý mới cảm thấy lạnh buốt sống lưng, khi nhìn thấy tiền vệ gốc Thổ ở phía xa xa nở một nụ cười. Đường chuyền vừa xong thật đơn giản, nhưng quá… “nham hiểm”!